Đến nhà bạn thân chơi, thấy chó nhà cô ấy vẫy đuôi mừng chồng mình, em lạnh người biết bí mật giữa họ

Đến nhà bạn thân chơi, thấy chó nhà cô ấy vẫy đuôi mừng chồng mình, em lạnh người biết bí mật giữa họ

Đến giờ em vẫn chưa thể bình tĩnh lại được. Sau tất cả những gì đã trải qua, em thật sự mất hết niềm tin vào con người. Tại sao ông trời lại đối xử bất công với em như vậy chứ? Khi mà những người em tin tưởng nhất lại đâm sau lưng em một nhát đau điếng.

Đến nhà bạn thân chơi, thấy chó nhà cô ấy vẫy đuôi mừng chồng mình, em lạnh  người biết bí mật giữa họ

Em lấy chồng được 4 năm rồi. Đối với mọi người thì em là một người may mắn khi có chồng tâm lý, yêu chiều vợ và biết kiếm tiền. Thú thật là trước kia, em cũng tự hào với cuộc sống hôn nhân của mình lắm. Sau khi cưới, vợ chồng em có một khoản vốn. Lúc ấy, chồng em quyết định đứng ra để làm chủ. Thời gian đầu hai vợ chồng cũng khá chật vật. Nhưng nhờ có trời thương nên một năm sau, công việc kinh doanh bắt đầu đi vào hoạt động ổn định. Bọn em cũng có lợi nhuận và cuộc sống trở nên dễ thở hơn.

Khi kinh tế ổn, em quyết định sinh con. Lúc này, chồng mới bảo em nên lui về làm hậu phương cho anh. Dù sao thì tiền bạc cũng không còn là ưu tiên hàng đầu của bọn em nữa. Thay vào đó, con cái lại rất cần sự quan tâm, chăm sóc của bố mẹ. Vì làm kinh doanh nên chồng em đã không có thời gian rồi. Nếu sau này em cũng đi làm rồi bận rộn với công việc thì con biết để cho ai?

Thấy chồng nói có lý, bản thân cũng đã chứng kiến nhiều gia đình con cái hư hỏng nên em sợ lắm. Vậy là vừa mới có thai, em đã nghỉ việc ở công ty. Thời điểm ấy, em muốn tìm một người mình có thể tin tưởng để làm cánh tay phải cho chồng. Mà nghĩ đi nghĩ lại thì không ai phù hợp hơn Phương – bạn thân của em. Bọn em chơi với nhau từ thời còn học cấp 2 nên chẳng có chuyện gì không kể. Trước đó, Phương làm việc ở tỉnh khác. Đợt này cô ấy mới về thành phố của em làm việc. Biết Phương là người có năng lực và trách nhiệm, em đã nói khéo nhờ cô ấy về phụ giúp chồng mình làm việc. Sau mấy ngày suy nghĩ, cuối cùng, Phương cũng đồng ý.

Phải công nhận một điều là nhờ có bàn tay của Phương mà công việc kinh doanh của chồng em tiến triển thấy rõ. Tuy nhiên, cách đây nửa năm, cô ấy đột nhiên gọi điện cho em rồi khóc nức nở:

“Mày ơi, tao có bầu rồi. Đứa bé được hơn 3 tháng, tao phải làm sao?”.

Em hỏi thì Phương nói đó là con của người yêu cũ. Mà người yêu cũ của cô ấy đã sang nước ngoài định cư, nghe nói cũng lấy vợ mới rồi. Thành ra, Phương sinh đứa bé thì phải chấp nhận cuộc sống làm mẹ đơn thân. Thấy bạn mình chật vật chuyện tình cảm như vậy, em cũng xót xa lắm. Nhiều hôm nói chuyện với chồng, em cứ bảo tiếc cho thanh xuân của cô ấy. Chồng em thì tỏ ra rất thờ ơ, anh còn nói:

“Việc của người ta, em đừng có can thiệp sâu quá làm gì. Cái Phương làm việc thông minh lắm mà lại để có bầu với người yêu cũ nhỉ, anh cũng không hiểu tại sao luôn”.

Những lúc ấy, em còn đứng ra bênh bạn mình cơ. Thế rồi suốt thời gian Phương mang bầu, em nấu món gì ngon là lại ship sang công ty cho cô ấy. Có đợt bạn ốm, em nhờ chồng mua ít đồ sang nhà Phương, vậy mà anh quắc mắt quát:

“Em nữa, anh đã bao giờ đến nhà Phương đâu, với cả cũng không tiện. Em gọi ship đi”.

Đợt vừa rồi Phương sinh em bé, em hẹn mãi mới có thời gian rảnh để đến thăm hai mẹ con cô ấy. Hôm đi, em có rủ chồng đi cùng. Dù sao thì anh cũng là sếp của Phương ở chỗ làm cơ mà. Chồng em lúc đầu tỏ ra ái ngại lắm, sau đó thì cũng miễn cưỡng đi theo ý vợ.

Nhưng lạ một điều là khi bọn em đến nhà Phương thì gặp hàng xóm nhà cô ấy đang quét sân. Người phụ nữ đó chào chồng em như kiểu quen biết lắm. Chưa hết, khi vào nhà, con chó lai của Phương nhìn vào em sủa liên tục. Chỉ có chồng em là nó vẫy đuôi rối rít. Nếu chồng em chưa bao giờ đặt chân tới đó, làm sao lại có chuyện chó biết mà mừng được?

Bữa ấy về nhà, em thuê người tìm hiểu thì phát hiện chồng liên tục qua nhà Phương. Có hôm anh bảo đi công tác nhưng lại tới nhà nhân viên mấy tiếng mới chịu về. Linh cảm của người phụ nữ cho em biết, có lẽ giữa họ đã có gian tình. Điều không ngờ là chồng em đã thừa nhận ngoại tình với Phương thật. Thậm chí đứa con Phương vừa sinh cũng là của anh. Mặc dù vậy, chồng vẫn xin em bỏ qua chuyện này. Anh không muốn bỏ vợ con, cũng không muốn cắt đứt với Phương và đứa bé. Hai người họ đã có sợi dây con cái ràng buộc, thành ra không phải cứ nói bỏ là bỏ. Càng nghĩ em càng thấy khinh bỉ chồng mình. Anh đã từng nói Phương dại dột vì có thai với người cũ, vậy mà bố đứa bé lại chính là chồng em. Giờ anh xin em rộng lượng cho họ được qua lại như những người bạn. Nhưng bây giờ em biết chuyện rồi, làm sao nhắm mắt làm ngơ được cơ chứ? Các chị cho em xin lời khuyên với, em nên làm gì lúc này đây?

Related Posts

Ly dị sau 46 năm mặn nồng, vợ suy sụp không tin cho tới khi nhận thiệp cưới từ chồng: 93t quyết “hồi xuân”

Ly dị sau 46 năm mặn nồng, vợ suy sụp không tin cho tới khi nhận thiệp cưới từ chồng: 93t quyết “hồi xuân” Cuộc hôn nhân…

C͏h͏u͏y͏ện͏ t͏ìn͏h͏ c͏ảm͏ đ͏ộn͏g͏ “v͏ợ g͏i͏à c͏õn͏g͏ c͏h͏ồn͏g͏ c͏ụt͏, t͏a͏y͏ b͏ế c͏h͏áu͏ n͏h͏ỏ”: 15 n͏ă͏m͏ n͏a͏y͏, m͏ỗi͏ n͏ă͏m͏, ô͏n͏g͏ l͏ại͏ p͏h͏ải͏ c͏ắt͏ đ͏i͏ m͏ột͏ p͏h͏ần͏ c͏/ơ͏ t͏.h͏.ể c͏ủa͏ m͏ìn͏h͏.

C͏h͏u͏y͏ện͏ t͏ìn͏h͏ c͏ảm͏ đ͏ộn͏g͏ v͏ợ g͏i͏à c͏õn͏g͏ c͏h͏ồn͏g͏ c͏ụt͏, t͏a͏y͏ b͏ế c͏h͏áu͏ n͏h͏ỏ N͏g͏ư͏ời͏ v͏ợ c͏õn͏g͏ c͏h͏ồn͏g͏ r͏a͏ q͏u͏án͏ n͏ư͏ớc͏ đ͏ầu͏ l͏àn͏g͏ đ͏ể c͏h͏ồn͏g͏ v͏u͏i͏ c͏h͏u͏y͏ện͏ v͏ới͏…

Xúc động “chàng không chân” động viên vợ mệt vì chăm con, hôm sau làm điều thiết thực bồi bổ vợ

Xúc động “chàng không chân” động viên vợ mệt vì chăm con, hôm sau làm điều thiết thực bồi bổ vợ Khoảnh khắc vợ chồng Tô Đình…

Các bạn cùng phòng lần lượt rời ký túc xá sau tốt nghiệp, chỉ 1 nữ sinh ở lại âm thầm dọn dẹp cùng mẹ

Các bạn cùng phòng lần lượt rời ký túc xá sau tốt nghiệp, chỉ 1 nữ sinh ở lại âm thầm dọn dẹp cùng mẹ Mùa hạ…

4 người trong gia đình ngộ độc sau khi ăn canh cua

4 người trong gia đình ngộ độc sau khi ăn canh cua 4 người trong gia đình sau khi ăn bữa tối, có món canh cua, thì…

Đ͏ám͏ c͏ư͏ới͏ c͏ổ t͏íc͏h͏ c͏ủa͏ “c͏h͏àn͏g͏ k͏h͏ô͏n͏g͏ t͏a͏y͏”: Y͏ê͏u͏ 6 n͏ă͏m͏ g͏i͏ấu͏ b͏ố m͏ẹ, c͏ó c͏o͏n͏ p͏h͏ải͏ s͏i͏ê͏u͏ â͏m͏ c͏h͏ắc͏ c͏h͏ắn͏ m͏ới͏ c͏ô͏n͏g͏ k͏h͏a͏i͏

Đ͏ám͏ c͏ư͏ới͏ c͏ổ t͏íc͏h͏ c͏ủa͏ “c͏h͏àn͏g͏ k͏h͏ô͏n͏g͏ t͏a͏y͏”: Y͏ê͏u͏ 6 n͏ă͏m͏ g͏i͏ấu͏ b͏ố m͏ẹ, c͏ó c͏o͏n͏ p͏h͏ải͏ s͏i͏ê͏u͏ â͏m͏ c͏h͏ắc͏ c͏h͏ắn͏ m͏ới͏ c͏ô͏n͏g͏ k͏h͏a͏i͏ S͏a͏u͏ 6 n͏ă͏m͏…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *